Cách đây khoảng 1 tháng, mình đã có một tranh cãi với ba mình tới bến. Thật sự, sẽ có nhiều người nghĩ rằng mình hỗn xược với ba mình, nhưng đằng sau đó mình đã có những nỗi lòng riêng mà mình cất giấu rất lâu. Mình đã hét rất lớn trong hôm tranh cãi đó, đến nỗi mẹ mình phải ôm mình lại vì cứ sợ mình ngất đi. Mình nghĩ từ lúc đó những điều nằm sâu trong lòng mình được tuôn ra hết, vì lúc đó mình đã không giữ được bình tĩnh.

Thật ra, vốn mình với ba sẽ không có gì xảy ra, nhưng do ba mẹ mình đã cãi nhau vì công việc và điều này dẫn đến câu chuyện là mình đã tranh cãi với ba về vấn đề nên bớt việc để ba mẹ mình có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn (mình sẽ không nói sâu hơn vì đây là chuyện cá nhân).

Hôm đó, mình khóc và giận ba rất nhiều. Nhưng rồi mẹ cũng khuyên bảo với mình đủ thứ, mình cũng nguôi ngoai phần nào. Tuy nhiên, mình gần như không nói chuyện với ba, phải khoảng hơn 1 tuần sau đó mình mới có thể nói chuyện lại. Bình thường mình giận là ba sẽ nấu bún bò cho mình ăn vì đó là món duy nhất có thể làm mình hết giận nhanh nhất. Nhưng ba đã không nấu gì cả huhu có lẽ ba cũng giận mình. Trận tranh cãi quá là bùng nổ vì mình giữ nỗi niềm đó hơn 10 năm nay rồi.

Sau khi lắng xuống, ba mẹ lại vui vẻ và mình nghĩ không gia đình nào mà không một lần nảy lửa như vậy. Mình đã nghĩ rất nhiều về ngày hôm đó, mình nhận ra gia đình mình khác với gia đình mọi người kha khá thứ. Và mình tìm được nguyên nhân vì sao gia đình mình lại như thế. Đơn giản lắm, chính là không có cuộc tâm sự nào giữa ba mẹ và con cái. Mình nghĩ chắc cũng có nhiều bạn gặp trường hợp giống mình, khó chia sẻ với ba mẹ và khép kín đời tư cá nhân ngoài xã hội với gia đình. Và nó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc mình bùng nổ sau thời gian giữ trong lòng quá lâu.

Gần như mình không tâm sự với gia đình về bất cứ chuyện gì, lâu lâu thì sẽ kể chuyện trên trường như thế nào. Nhưng từ khi lên đại học, cũng đã học được cách nói ra nhưng không nhiều, cũng lại xoay quanh chủ đề mình tìm được việc, mình học được cái này, hiểu được cái kia. Tuy nhiên, những khuất mắc sâu bên trong không được giải quyết thì mình vẫn bị đau đáu.

Thế là sau lần đó mình nói hết tất tần tật những gì mình nghĩ, mình không nói được thì mình đều tuôn trào ra cùng với hai hàng nước mắt, mẹ đã khóc cùng mình. Đến giờ, viết lại những dòng này, mình một lần nữa nhớ lại ngày hôm đó, mẹ ôm và nói “con đừng lo, có mẹ đây rồi” và mình bắt đầu thét lên. Khóc bụp cả mắt rồi hai mẹ con đi ngủ.

Mình thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn, ba mình chắc có lẽ cũng hiểu và bắt đầu có những thay đổi nho nhỏ. Tuy không nhiều nhưng đó cũng là niềm vui mà mình nhận được.

Hôm nay, mình đã dụ mẹ làm cho mình món “thịt kho tiêu” vì bỗng dưng mình thấy thèm thôi. Và khi còn ở quán cà phê làm việc, điện thoại mình “ting” lên, papa đã gửi bạn một tin nhắn “sau khi được nấu chín” kèm câu nói đặc trưng của gia đình mình “nhức nách”. Mình bật cười, và thu dọn về nhà ăn cơm.

Mình đã rep “yêu ba” và “cảm ơn mẹ” , mình tập nói “cảm ơn ba mẹ” và “con yêu ba mẹ” khoảng vài năm lại đây. Vì ba mẹ không còn nhiều thời gian, mình phải nói càng nhiều và càng sớm, đó là cách mà mình bày tỏ yêu thương với ba mẹ của mình. Tuy là sẽ ngại, nhưng hãy nói khi còn có thể bạn nhé!

Sau cùng thì, mọi cuộc nảy lửa xảy ra là vì đôi bên không hiểu nhau đang nghĩ gì và chịu đựng những gì. Khi mình kể câu chuyện này không vì mình muốn mọi người biết quá nhiều về chuyện ba mẹ mình cãi nhau ra sao, mà là vì mình hi vọng rằng qua câu chuyện của mình, bạn có thể hiểu được việc chia sẻ nó quan trọng như thế nào.

Sẽ không ai hiểu ai nếu không ai nói ra được cảm xúc của mình, suy nghĩ của mình, mọi người sẽ chìm trong một mớ suy nghĩ “ảo”, tức là nó không hoàn toàn là sự thật vì chưa được chứng minh bởi đối phương bằng lời của họ.

Mong rằng chúng ta đều có thể sống thật với cảm xúc của mình cùng những người mình yêu thương như gia đình, người yêu, bạn thân,… bởi đó là khi mình được là chính mình mà không phải bận tâm rằng mình phải giấu giếm, nặng nề vì điều gì.

Julie Nguyễn

Một bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.