Có một thời gian, mình đã ngưng viết. Lúc quyết định mình sẽ dừng viết, mình đã phải nghĩ nhiều vì với mình, viết không chỉ là để chữa lành, để được thõa mãn sự yêu viết mà viết còn giúp mình có thu nhập. Dù không nhiều nhưng nó chính là bước đầu giúp mình tìm ra con đường sự nghiệp.

Ngưng viết, đồng nghĩa với việc mình phải tìm một việc gì đó để làm. Mình trở lại công ty làm việc, vòng xoáy của công việc khiến mình quên đi cơn nghiện viết lách. Thẳng thắn mà nói, giữa việc viết để kiếm thu nhập khác với viết chỉ để thỏa mãn cảm xúc của chính mình.

Mình còn nhớ như in những ngày dịch Covid, mình ham viết đến độ mẹ gọi đi lau nhà, mình đã nói với ra “đợi con tí, con đang viết”. Mình chẳng màng đến bài viết mình có viral hay không, có được người đọc đón nhận hay không,… vậy mà mình vẫn đều đặn viết mỗi ngày. Như một gã tiều phu, mình đốn chữ như đốn củi. Âm thầm gõ trên bàn phím, có bài thì lở dở, có bài thì dài ngoằng 2000 3000 chữ. Mình biết yêu viết từ đó.

Mình post bài viết lên Facebook với một cảm xúc trong trẻo và vui sướng, kiểu “chẳng có ngờ, đến một ngày mình viết được vài ngàn chữ cho mọi người đọc”. Mình khi đó còn chưa hiểu content là gì, mình thực sự là một tờ giấy trắng với đôi tay non.

Rồi đến ngày mình bắt đầu thực tập tại một công ty về nội thất, nơi mình kiếm được tiền từ con chữ. Dần dần, con chữ của mình khô cằn và cứng ngắc hơn do tính chất công việc, văn phong mình không còn mềm mại và uyển chuyển như trước.

Có những lúc mình đã nghi hoặc bản thân rằng “vậy là, viết không phải là niềm đam mê của mình sao, mình không thực sự yêu viết như mình nghĩ?”, mình kỷ luật bằng cách ép mình viết trở lại và phải viết trên 1000 từ. Những con chữ tập tễnh và khó khăn như hồi mình mới tập viết, cũng như những đứa trẻ, chưa từng biết đi sẽ đi rất khó.

viết lách
Content
Source: Google

Mình bị áp lực về ngôn từ và văn phong vì đã không viết lách một thời gian dài. Quằng quại trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, mình nhận ra vì sao mình không làm được.

1. Lý do lớn nhất vẫn là vì không liên tục viết. Nghe có vẻ phi lý vì công việc chính của mình vẫn là liên quan đến chữ, gần như 80% công việc của mình là viết content. Tuy nhiên khi viết content, mình buộc phải gò con chữ và văn phong của mình đồng nhất với tính cách của thương hiệu, phù hợp với đối tượng khách hàng của công ty.

2. Lý do thứ hai, mình ngưng trau dồi ngôn từ. Thời gian đi làm ở công ty lẫn ở trường đã chiếm gần như số thời gian mình có trong ngày. Vì thế mà mình ngại đọc sách, mình ngại cầm cuốn sách với hai con mắt đang nhắm nghiền.

3. Lý do thứ ba, nỗi sợ là rào cản. Tâm lý chung mà mình thấy khi một ai đó trở lại với viết lách (chính mình cũng thế) đều sẽ sợ sai và sợ viết không còn hay nữa. Mình thường có suy nghĩ “không biết viết chủ đề này có sai không ta”, “không biết nhận định này của mình có làm mọi người tranh cãi không nhỉ?”, vì nghĩ nhiều nên mình quyết định không viết, vì mình sợ sai. Còn đối với việc sợ viết không hay, thật ra viết hay là một quá trình rèn luyện mà chính mình cũng đã trải qua điều này.

Mình cảm nhận được khi mình viết mỗi ngày, tay viết mình cứng và chắc hơn, cách mình thể hiện qua con chữ cũng rõ ràng hơn. Nhưng nỗi sợ càng lớn, mình không nghĩ được những điều này.

4. Lý do thứ tư, mình sợ không ai đọc, ít like, share, cmt. Bạn nào viết content nhiều, là một người cũng có sức ảnh hưởng nhờ con chữ, là blogger,… Mình nghĩ ít nhất một lần bạn cũng từng rất sợ điều này. Có nhiều bạn cũng nói với mình rằng sợ post bài lên không ai đọc thì quê lắm, hoặc post nội dung gây tranh cãi thì bạn không chịu được ý kiến của dư luận.

Mình đã từng lo lắng về điều này, nhưng rồi mình nhận ra mình chỉ đang cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Người đọc đến với mình vì yêu thích văn phong của mình, yêu thích chính con người của mình thì tại sao mình lại cố gắng tỏ ra bản thân thật ngầu để viết 1 bài dành cho tất cả mọi người. Điều này sẽ thật khó khăn cho những người viết nhỉ?

Khi mình nhận ra 4 lý do trên đã làm bào mòn con chữ trong mình, làm mình quên đi mình đến với viết vì điều gì và mình mong muốn điều gì nhất. Vậy nên, mình đã lội vào các nhóm viết, mình thực sự rất tâm đắc và muốn giới thiệu với mọi người một nhóm viết chất lượng và tử tế. Nơi mà những ai muốn được viết trở lại hoặc tập viết có thể tham gia: On writing daily

Mình nhìn mọi sự cố gắng của những thành viên trong nhóm, rồi mình lên kế hoạch để viết. Mình đang trên đường trở lại với viết cũng vài tháng rồi, không vì lý do gì cả. Mình chỉ nghĩ đến lý do mình bắt đầu với viết và géc gô thôi.

Vì vậy, nếu bạn đã yêu viết, xin bạn đừng ngừng viết. Đừng để con chữ phai mờ trong tim bạn, trên từng phím gõ lạch cạch của bạn. Trong Notion, mục “Challange 100 days writing” của mình có một câu mà chính mình tự viết và mình muốn gửi tặng điều này:

Nếu một ngày phải ngừng viết thì sẽ là ngày mình không còn tồn tại nữa. Vậy nên, còn sống là còn viết, còn yêu đời là còn viết và còn thấu hiểu tâm can thì còn viết. Viết để yêu lấy bản thân, để chữa lành và được tôn trọng bản thân mình. “

Mong từng con chữ giúp bạn chữa lành và xoa dịu mọi cơn đau.

Mong con chữ “ôm bạn” một cách nhẹ nhàng và ấm áp.

Mong lời văn giúp bạn hạnh phúc hơn.

Julie Nguyen

Nếu bạn cần: 3 chủ đề cơ bản dành cho người mới tập viết Content

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.