Trong tiết học Marketing International, thầy giao cho lớp mình chủ đề để làm bài báo cáo cuối kỳ. Nội dung là chọn một doanh nghiệp nước ngoài xâm nhập vào thị trường VN hoặc doanh nghiệp VN đưa sản phẩm ra nước ngoài.

Trong một sự đắn đo và suy nghĩ, nhóm mình cùng chọn thương hiệu khá quen thuộc với giới trẻ hiện nay là Cocoon, cũng là dòng sản phẩm mình đang sử dụng. Với mục đích là đưa Cocoon qua thị trường Philippines.

Hôm đi học, thầy cho lớp cùng nhau thảo luận để từng bước làm Marketing Plan, mình có vô thức hỏi “đối thủ cạnh tranh của Cocoon là ai nhỉ?”, bạn chung team đã sớm tìm ra đối thủ nặng ký với Cocoon là Humanheartnature – thương hiệu mỹ phẩm hữu cơ của Philippines.

Mình mò thử vào website của đối thủ để xem sản phẩm và giao diện như thế nào. Mình cũng khá ấn tượng với giao diện vì nhìn fresh (tươi mới) và màu mè, kiểu như hoa lé hẹ ấy. Nhưng bao bì sản phẩm lại khiến mình không ưng bụng lắm vì nhìn giống sản phẩm cho trẻ em hơn.

Mình lần lượt click chuột vào từng trang, từng sản phẩm, xem bảng thành phần và tác dụng của sản phẩm. Gần đây, mình có tìm hiểu về UX Writing nên mình cũng thử vào phần thanh toán xem trải nghiệm người dùng có ổn không, song, mình cũng mở website của Cocoon để thử luôn.

Bump, chuyện gì xảy ra?

Với Cocoon, khi khách hàng muốn mua sản phẩm thì chỉ cần click chuột vào ô “Thêm vào giỏ” là bên hông hiện ra “Thanh toán”. Điều đặc biệt ở đây là bạn có thể mua hàng ngay khi không cần đăng nhập vào hệ thống. Bạn có thể không tiết lộ bản thân mình khi cảm thấy không cần thiết.

Đối với Humanheartnature, mình cũng thử mua hàng như Cocoon nhưng thay vì click vào ô “Buy Now” thì mình phải click và “Add to card” để đăng ký thông tin nào là tên, mail, mật khẩu,… Nhiều công đoạn khác nhau. Mặc dù, không thể phủ nhận rằng Humanheartnature có sản phẩm đa dạng từ người lớn cho tới trẻ em nhưng đây cũng là điểm trừ đối với những khách hàng không thích sự phức tạp.

Vô tình sáng hôm nay mình đọc một Casestudy trong cuốn sách UX Writing và nhận ra là trường hợp mình gặp y chang như “nút bấm trị giá 300 triệu Đô La Mỹ”. Có một câu như thế này “Tôi không đến đây để cam kết gì cả!”. Và thật, đôi khi mình muốn mua hàng trên website nào đó mà thủ tục thanh toán nó gây khó khăn cho mình thì gần như 80% mình sẽ thoát ra, 20% còn lại là cho sản phẩm mình vô cùng muốn mua. Đơn giản mà doanh nghiệp làm mình thấy rối và không biết phải làm gì mới có được món hàng.

Chỉ 1 cái click chuột cũng thay đổi cả một doanh nghiệp.

Mình thực sự là một con cóc, con nhái trong thế giới Marketing nói chung, UX Writing nói riêng. Mình chỉ mới tìm hiểu về mảng này gần đây thôi nhưng vì mình luôn đề cao tính trải nghiệm của khách hàng nên đi đâu, làm gì mình đều rất chú ý đến trải nghiệm của bản thân, sau còn rút kinh nghiệm. Mình càng hiểu hơn những gì mình đang đọc, học và hiểu.

Hồi đấy mình cũng không quan tâm lắm về UX hay UI vì cơ bản thấy nó quá xa lạ, không phổ biến nhưng càng học mình càng nhận ra trải nghiệm khách hàng không dừng lại ở góc độ giao tiếp trực tiếp mà cả nền tảng mạng xã hội, website,… cần có sự mượt mà, suôn sẻ và đồng điệu với nhau từ khâu khách hàng truy cập vào website, tốc độ load trang bao lâu, cho đến lúc khách hàng kết thúc hành trình mua hàng của mình.

Có thể bạn sẽ cần:

[Review]Mình đã học khóa Content Marketing nào trong 3 tháng gần đây

4 tips mình làm khi bí ý tưởng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.